Tặng Hoàng Thị Kiều


Bập bùng ánh lửa rừng hoang
Sáng đêm ma quái huy hoàng cỏ cây
Đợi người xa khuất chân mây
Khăn len quấn lại thân gầy guộc thân

Đường xa ai biết mà lần
Bụi mù mịt đỏ bám chân u hoài
Bỏ bao hạnh phúc ra ngoài
Đeo mang số kiếp sông dài linh đinh

Sao tôi vẫn cứ ru tình
Bên song cửa sổ ngóng hình bóng xưa
Mặc trời nắng,mặc trời mưa
Bao năm lẩm nhẩm:sao chưa quay về

Đôi khi mình tự vỗ về
Chắc người chưa mỏi chẳng về đấy thôi
Son môi nhàn nhạt son môi
Má hồng hiện nếp nhăn rồi biết không?

Tuổi xuân trôi nổi bềnh bồng
Tóc đà điểm bạc "nhớ chồng tha hương'
Lời đau gởi gió ngàn phương
Thủy chung một kiếp đoạn trường mình mang

Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.