Nát nụ hôn đầu . . .

Buổi sáng thức dậy sớm, co mình trong chiếc áo jacket rộng thùng thình, bên cạnh là điếu thuốc và ly café đen không đường đắng ngắt và hình như cũng đang dần nguội như đời mình trong buổi hoàng hôn.
Tiếng hát Quỳnh Giao, cô ca sĩ hiền hòa và bé nhỏ với nụ cười giống như tên thật của cô :" Đoan Trang", đang ngân lên trong căn phòng nhỏ của Nguyễn " Ta như sương cao, mà người như hoa sâu, ta dối gian nhau nên nát nụ hôn đầu, tình đi từng bước trên đầu gió, gieo xuống lòng nhau ôi từng hạt thương đau . . . ", lời thơ trong bài Tình Sầu của Du tử Lê được Phạm Duy phổ nhạc với điệu buồn như xé lòng người khiến bất chợt Nguyễn nghe như mắt mình cay cay khi nhớ đến Hoàng đang ở khung trời xa xa đó
. . .
Thật ra khoảng cách về địa lý chẳng nghĩa lý gì so với thời đại này, chỉ vài giờ bay là đã có thể tay trong tay, đã có thể đặt lên đôi mắt buồn một nụ hôn thánh thiện và cũng để nghe bờ vai mình có chút gì nằng nặng, nghe ngực mình đang ấm lên vì ai đó đang cần một vòng tay, một sự chở che . . . Nhưng thật ra là Nguyễn đang sợ một sự xa cách khác, sự xa cách giữa hai tâm hồn. Nhiều lúc chàng tự hỏi, mình có đa đoan lắm không khi đã từng này tuổi mà bỗng dưng lại thấy tim mình nao nao như thuở nào mới lớn . . .
Có lẽ tại chàng hay tin người, tại chàng hay ảo tưởng nên thấy người ta ân cần với mình thì lại hiểu sai, ồ không đâu, chàng có một sự cảm nhận rất tốt cơ mà, từ xưa đến nay hình như chưa bao giờ chàng cảm nhận sai về tình cảm, trong hai cô bé đó (chàng vẫn có thói quen xem những người phụ nữ nhỏ tuổi hơn mình là cô bé) thì con bé út (cô bé tự nhận mình là em út của chàng và cả nhóm) rất ư là innocent, nó cười đùa, ngả đầu vào vai chàng, thậm chí muốn ngã cả vào lòng chàng nhưng ai nhìn cũng thấy rất tự nhiên, thậm chí hồn nhiên như một đứa trẻ, còn Hoàng thì lại khác, vẻ đằm thắm khiến cho ai " bị" hay "được" Hoàng nhìn cũng cảm thấy ấm áp trong lòng, Hoàng lại tỏ vẻ ân cần với Nguyễn, khiến ai nhìn vào cũng thấy dường như Hoàng dành riêng cho chàng một tình cảm đặc biệt nào đó. Vẻ ân cần của Hoàng khiến người khác nhìn vào không thể nghĩ đó là một sự cảm thương mà hình như là một sự đồng cảm nào đó . . .
Nguyễn đã bâng khuâng và thao thức với những vần thơ lục bát có vẻ như ngây ngô của tuổi mới lớn, giống như anh chàng Nguyễn năm xưa ca bài " anh theo Ngọ về đường mưa nho nhỏ . . ."một thời với mối tình đầu thuở còn theo học ở Chu văn An, tự nhiên chàng lại đâm ra e dè cứ như thời thơ dại, chàng đang cần có người để chia sẻ thì phải, cần có ai đó nghe chàng thổ lộ những tình cảm đang đầy ắp trong tim, chàng thấy hình như trái tim mình đang nhỏ lại vì sức nặng tình cảm đang ngày càng tăng trong tim mình, chàng sợ trái tim mình sẽ đau, sợ tim mình trĩu xuống, chàng cân phải có ai đó thấu hiểu để tim mình bớt nặng chứ không phải như mấy "bà tám". . . Nhưng tâm sự với ai thì chàng chưa thể quyết định, có mấy người bạn thân nhưng không biết mở lời thế nào đây, vì họ đâu có ở đó với chàng khi Hoàng và chàng ngồi cạnh nhau, họ đâu thấy vẻ ân cần của Hoàng đối với chàng, nên chắc chắn là họ sẽ không thể nào thông cảm mà họ lại nghĩ có lẽ sống một mình quá lâu nên chàng có ảo tưởng chăng . . .
Quanh quẩn nghĩ ngợi một hồi Nguyễn bỗng nhớ tới con bé út, dù gì nó cũng là bạn thân với Hoàng, biết đâu nó lại chẳng cho chàng một lời khuyên hữu ích nhỉ, thế nhưng Nguyễn lại sợ con bé út cười chàng, mà không hiểu nó có kín miệng hay không, mà Hoàng có tâm sự gì với nó không . . . Nếu không thì Nguyễn phải mở lời thế nào đây, cứ nghĩ thôi là Nguyễn cũng thấy ngượng chin cả người, cái con bé cứ hồn nhiên như trẻ con dù đã là bà nội, bà ngoại, ăn nói thì cứ thẳng đuột như ruột ngựa thế kia chẳng hiểu nó sẽ nghĩ thế nào và nó có chịu cảm thông cho Nguyễn hay không, con bé này cũng có vẻ được việc lắm, nhưng làm sao ai có thể biết trước điều gì . . .
Đang còn mắc kẹt trong cái lưới nhện vô hình trong đầu mình thì điện thoại reo, không hiểu ai lại gọi vào cái giờ mọi người còn đang an giấc thế này, hay là Hoàng, Nguyễn thoáng nghĩ trong đầu " biết đâu đó, vì nơi Hoàng ở đi trước nơi này những 3 giờ đồng hồ cơ mà", thế nhưng lại hụt, con bé út gọi điện thoại, con bé này thế mà thiêng ra phết, mới vừa nghĩ tới nó thi nó đã điện thoại rồi, trời mùa đông, nên buổi sáng còn tối thui nhưng giọng nó vẫn trong vắt :
• Hi anh, em út quậy đây ! anh dậy chưa, em sorry vì đã gọi vào giờ này nhé
• Biết rồi, gớm làm gì mà gọi sớm thế em chẳng cần phải khách sao thế với anh, cô có chuyện gì cần đến ông anh này đây
• Không có gì đâu, tại hôm qua em đi chợ, tình cờ gặp một ông, thấy em đội nón lá đang đứng chờ qua đường, ông ấy bắt chuyện, từ đó đến chợ ông cho biết ngày xưa là Lôi Hổ, nhảy toán và có biết phi đoàn của anh, thậm chí còn biết cả anh nữa, bảo em cứ nói tên là ông ta là anh sẽ biết vì ngày xưa anh có bay cho ổng nhảy toán đó, tên ổng là Hùng Anh
• Ừ Hùng Anh thì có biết, có nói gì nữa không
• Thì cũng linh tinh chuyện xửa chuyện xưa thôi ý mà, em gọi sớm cho anh vì em ngủ không được, chắc tại già rồi anh ạ
• Khiếp, mới một nhúm tuổi mà bày đặt chuyện trẻ với chuyện già
• hihihi, thì cũng già hơn mấy người trẻ chứ bộ, với lại em có hứa đêm đêm gọi cho anh, vậy mà mấy hôm nay bận quá không gọi được, sợ anh lại nhớ "tiếng nói dạ lan" của em thì chết, sáng nay em phải gọi sớm là vây đó
• Gớm, em út ngoan qúa nhỉ, anh nhớ giọng nói của cô sắp chết rồi đây, Nguyễn đùa đáp lại
• Giời ạ, anh nhớ em sắp chết hay nhớ ai thì khai ngay ra nhé, em biết hết rồi đó, thành thật khai báo đi rồi em sẽ giúp cho
• Cô biết gì nào, chỉ được cái . . . Nguyễn chưa kịp nói hết câu, cô bé đã cướp lời
• Được cái nói đúng phải không, út của anh mà nói đâu phải trúng đó ngay, mà anh này ( tự nhiên út nhỏ giọng tâm sự) anh có tin út không, út nói thật là út rất thương và quý trọng anh nên anh có gì cứ việc " tâm sự đời cô lựu" với út (con bé này thế đây, vừa đàng hoàng xong lại đùa ngay được), Hoàng nó có điện thoại cho anh không, hôm út đang ở NY thì nói gọi xin số phone của anh, út hỏi nó xin để làm gì, bộ "iu" anh hai tui rồi hả, nó nói bí mật, chờ hồi sau phân giải, vậy nó có gọi cho anh chưa, có tỏ tình với anh chưa
• Có gọi rồi, tình gì mà yêu, tình gì mà tỏ hả nhóc . . . bà ngoại, cô cứ trêu ghẹo anh hoài nhé, rồi Nguyễn hỏi dò út
• Sao, Hoàng nói gì mà út lại hỏi anh như vậy ?
• À, thì nó nói cũng thấy kính trọng và cảm mến anh nhưng không biết rồi có đi tới đâu không vì nó còn đứa con gái khó tính quá, thế nên cũng không dám gieo hy vọng gì cho anh và cho cả chính nó, còn anh thì sao ? hình như anh thích Hoàng phải không
• Tại sao út hỏi như vậy ? bộ út thấy vậy sao
• Trời, anh có thấy hỏi như vậy là hơi bị dư không? Ai không thấy điều đó mới là lạ đó, nhưng thôi, em thành thật khuyên anh không nên tiến tới chuyện này nữa thì hơn
• Tại sao không chứ ?
• Anh ạ, anh có coi em như đứa em gái út thật của anh thì em mới nói
• Thì bộ cô muốn làm chị hai tôi chắc, nói đi xem nào
• Mà anh có chịu nghe em thì em mới nói
• Cái con bé bà ngoại này rắc rối thật, chưa biết cô nói gì làm sao bắt anh nghe chứ, lỡ cô bảo anh nhảy xuống biển tự tử anh cũng phải nghe cô sao
• Anh cứ đùa, em làm sao lại bảo anh làm mấy chuyện khùng điên đó chứ, anh biết bơi xuống biển không có chìm đâu mà đòi tự tử
• ừ thì nghe, nói đi xem nào
• Anh đừng nghĩ đến Hoàng nữa, anh cứ giữ nguyên tình trạng anh em hay bè bạn bình thường thôi, em sợ anh sẽ thêm một lần khổ nữa đó, vì Hoàng và em giống nhau, chúng em có một rào cản là đám con, cháu, tuy nhiên đó cũng không phải là chuyện lớn đối với Hoàng, nhưng quan trọng là nó và anh không hợp nhau, hơn nữa, con cháu nó lớn, nó không ở chung với con cháu nên nó có cơ hội đi ra ngoài nhiều hơn em, do đó cũng có nhiều cây si trồng trước sân nhà nó . . . em nói nhiêu đó là anh đủ hiểu rồi phải không, anh cứ hãy sống như từ trước giờ vẫn sống cho yên anh ạ
• Cám ơn út nhiều lắm
• Có gì đâu anh, thôi em phải gọi thằng nhóc cháu ngoại dậy đi học đây, bye anh nghen, tối có rảnh em sẽ gọi lại cho anh, nhớ chờ nghe tiếng nói dạ lan của út nhỏ này nghen
Nói chuyện với út xong Nguyễn cũng thoáng thấy buồn vì những điều út nói, nhưng tự dưng Nguyễn lại thấy nhẹ lòng. Thôi thì cứ coi những ngày ngắn ngủi gần nhau vừa qua chỉ là cơn gió thoảng qua đời, những kỷ niệm đẹp như đám mây bềnh bồng trên bầu trời xanh thẳm mà ngày xưa khi còn bay bổng, nhiều lần Nguyễn đã ước phải chi mình được tan trong đó. . .
Dẫu sao khi người ta không còn trẻ nữa, thì sức chịu đựng cũng sẽ dở hơn thời còn trẻ, nhưng bù lại người ta lại dễ dàng chấp nhận những điều bất như ý xảy đến trong đời, Và coi đó như là một điều rất hiển nhiên của cuộc sống. Nguyễn chắc rồi cũng phải vậy, phải chấp nhận những sự thật cho dù có đau lòng, cho dù có lắm khi buồn đến chảy cà nước mắt thì lại ư ử một mình, những câu hát thường coi là "sến" như " đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn, đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành, đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng dở dang, yêu ai cũng lỡ làng . . .". Thôi thì lần này cũng lại ca hát cho đời đỡ chán thế thôi . . . Biết làm sao hơn được đây ?!
Phạm Thiên Thu
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay85
Hôm quaHôm qua257
Tổng cọngTổng cọng648704

Đăng Nhập